Vì sao rất nhiều người muốn mở quán cà phê, tiệm hoa?

Trong thế giới startup của giới trẻ, có hai mô hình kinh doanh luôn xuất hiện như một “giấc mơ quốc dân”: mở quán cà phê và mở tiệm hoa. Dù tỷ lệ thất bại không hề thấp, dù ai cũng nghe kể về những quán đóng cửa sau 6 tháng, dòng người bước vào hai lĩnh vực này vẫn chưa từng vơi đi. Vì sao lại như vậy? Đây không chỉ là câu chuyện kinh doanh, mà là câu chuyện tâm lý, hình ảnh bản thân và những ảo tưởng rất con người.

Vì sao rất nhiều người muốn mở quán cà phê, tiệm hoa?

Cà phê và hoa là những ngành “dễ mơ” nhất

Không phải ngẫu nhiên mà cà phê và hoa luôn đứng đầu danh sách lựa chọn khởi nghiệp. Chúng gắn liền với những hình ảnh đẹp: quán cà phê yên tĩnh, có gu; tiệm hoa nhẹ nhàng, nghệ thuật, đầy cảm xúc. Khi nghĩ về chúng, người ta không nghĩ đến hóa đơn điện nước, tiền thuê mặt bằng hay dòng tiền âm, mà nghĩ đến lifestyle, đến việc “mỗi sáng mở cửa quán là một niềm vui”.

Nói thẳng ra, đây là những mô hình mà ai cũng có thể tưởng tượng mình đang làm, kể cả khi chưa từng học kinh doanh.

Rào cản gia nhập thấp tạo cảm giác “ai cũng làm được”

So với mở nhà máy hay startup công nghệ, mở quán cà phê hoặc tiệm hoa có vẻ đơn giản hơn rất nhiều. Không cần bằng cấp đặc thù, không cần đội ngũ kỹ thuật phức tạp, chỉ cần một mặt bằng, một ít vốn và niềm tin rằng “mình có gu”.

Chính cảm giác dễ bắt đầu này khiến nhiều người đánh giá thấp độ khó thật sự. Họ quên rằng rào cản thấp đồng nghĩa với cạnh tranh khốc liệt, và lợi thế cá nhân gần như bằng không nếu không có chiến lược rõ ràng.

Đây là hai mô hình thỏa mãn nhu cầu thể hiện bản thân

Tranquil Coffee Moment

Mở quán cà phê hay tiệm hoa không chỉ là kinh doanh, mà còn là một cách khẳng định hình ảnh cá nhân. Quán cà phê nói lên gu thẩm mỹ, lối sống; tiệm hoa thể hiện sự tinh tế, cảm xúc và “chất nghệ”.

Nhiều người chọn hai mô hình này vì họ muốn được nhìn nhận là người có chiều sâu, có phong cách, hơn là vì bài toán lợi nhuận. Vấn đề nằm ở chỗ: thị trường không trả tiền cho cá tính, thị trường trả tiền cho giá trị và trải nghiệm nhất quán.

Ảo tưởng “đam mê sẽ cứu được bài toán kinh doanh”

Một trong những lập luận phổ biến nhất là: “Mình yêu cà phê”, “Mình thích hoa”, nên chắc chắn sẽ làm tốt. Đây là một suy nghĩ rất nguy hiểm. Đam mê giúp bạn chịu đựng khó khăn lâu hơn, nhưng không thay thế được kiến thức tài chính, vận hành và marketing.

Rất nhiều quán chết không phải vì chủ không yêu nghề, mà vì họ yêu nghề nhưng ghét quản lý, né số liệu và không chịu nhìn thẳng vào lỗ.

Cà phê và hoa dễ được xã hội ủng hộ hơn thất bại

Thất bại trong việc mở quán cà phê hay tiệm hoa thường được nhìn bằng con mắt cảm thông: “Thôi, buôn bán khó”, “Kinh doanh nhỏ mà”. Điều này vô tình làm giảm nỗi sợ thất bại khi bắt đầu.

Ngược lại, thất bại trong startup công nghệ hay dự án lớn thường gắn với áp lực danh tiếng và trách nhiệm cao hơn. Vì vậy, nhiều người chọn cà phê và hoa như một vùng an toàn tâm lý, dù rủi ro tài chính không hề thấp.

Sự thật ít người muốn nghe: đây là hai ngành rất khắc nghiệt

Cà phê và hoa đều có biên lợi nhuận không cao nếu làm nhỏ lẻ, phụ thuộc mạnh vào vị trí, dòng khách và khả năng duy trì trải nghiệm. Chúng đòi hỏi làm việc mỗi ngày, không có khái niệm “nghỉ cuối tuần” đúng nghĩa.

Nhiều người mở quán để tìm sự tự do, nhưng cuối cùng lại bị trói chặt hơn cả đi làm công ty.

Kết luận: Người ta mở quán cà phê, tiệm hoa vì giấc mơ, không phải vì mô hình

Cà phê và hoa hấp dẫn vì chúng cho phép người ta mơ một giấc mơ đẹp về cuộc sống mình muốn có. Nhưng kinh doanh không vận hành bằng giấc mơ. Nó vận hành bằng dòng tiền, kỷ luật và những quyết định lạnh lùng.

Nếu coi đây là một dự án nghiêm túc, hiểu rõ mình đang bước vào cuộc chơi khắc nghiệt nào, cà phê và hoa vẫn có chỗ cho người làm tốt. Còn nếu chỉ xem đó là nơi trú ẩn cho cảm xúc, thị trường sẽ là người đánh thức bạn đầu tiên.

Bình luận


  • Không có bình luận.

Init Toolbox

Nhấn Ctrl + \ trên máy tính, hoặc vuốt sang trái ở bất kỳ đâu trên mobile.

Đăng nhập





Đang tải...