Blog chết vì không được viết, không phải vì viết dở
Không có blog nào bị bỏ vì bài viết quá tệ. Blog bị bỏ vì không có bài viết tiếp theo.
Chất lượng kém là thứ có thể cải thiện. Không tồn tại thì không cải thiện được gì.
Viết dở là trạng thái bắt buộc của người mới
Không ai viết hay ngay từ đầu. Những bài viết đầu tiên luôn lộn xộn, dài dòng và thiếu trọng tâm.
Vấn đề không nằm ở việc viết dở, mà ở việc bạn có chấp nhận trạng thái đó để tiếp tục hay không.
Tồn tại tạo ra đà
Một blog tồn tại đủ lâu sẽ tạo ra quán tính. Khi bạn đã viết được 5 bài, việc viết bài thứ 6 dễ hơn rất nhiều so với bài đầu tiên.
Đà quan trọng hơn cảm hứng. Và đà chỉ xuất hiện khi blog không bị bỏ giữa chừng.
Blog không cần hoàn hảo để có giá trị
Một bài viết không hoàn hảo vẫn có thể giúp ai đó nhìn ra vấn đề của họ. Đôi khi, chính sự vụng về lại khiến bài viết trở nên gần gũi.
Giá trị của blog không nằm ở việc nó có hoàn chỉnh hay không, mà ở việc nó có phản ánh suy nghĩ thật hay không.
Viết để tiếp tục, không phải để chứng minh
Nhiều người viết blog với áp lực chứng minh rằng mình giỏi, mình hiểu sâu. Áp lực đó làm cho mỗi bài viết trở thành một bài thi.
Khi viết chỉ để tiếp tục, blog trở thành một quá trình, không phải một bài kiểm tra.
Blog tồn tại giúp bạn nhìn thấy sự tiến bộ
Nếu blog của bạn không tồn tại, bạn không có gì để nhìn lại. Khi blog tồn tại đủ lâu, bạn có thể so sánh bài viết hôm nay với bài viết năm trước.
Sự tiến bộ rõ ràng nhất không nằm trong cảm giác, mà nằm trên những dòng chữ đã được lưu lại.
Tồn tại lâu hơn sẽ dẫn đến hay hơn
Không có con đường tắt nào để viết hay hơn ngoài việc viết lâu hơn.
Một blog tồn tại đủ lâu sẽ tự nhiên trở nên hay, vì người viết đã khác đi rất nhiều so với ngày đầu.
Kết luận
Blog không cần hay ngay từ đầu. Blog chỉ cần tồn tại.
Hãy cho phép blog của bạn được dở, được thiếu, được lộn xộn. Miễn là bạn tiếp tục viết. Phần hay sẽ đến sau, khi blog đã sống đủ lâu.
Bình luận